Category Archives: Con mắt thứ ba

CON MẮT THỨ BA [CHƯƠNG 12]

Tác giả: Tiểu Tiểu

Biên tập: Kiều Kiều

 

Oa, lâu lắm r mới có được 1 chương ạ  Ọ__Ọ

Mong mọi người bỏ qua cho sự lười biếng của ta *cúi đầu*

532544_538746452820237_332045459_n

 

12

Hôm nay, tàu biển cập bến ở một cảng phía nam châu Âu, chúng tôi dừng lại một đêm ở nơi này, ngày mai lại nhổ neo xuất phát đi Anh quốc.

 

Bởi vì ầm ĩ chuyện ma búp bê nên có rất nhiều người quyết định xuống thuyền tại cảng này để tìm một phương tiện giao thông khác. Tôi cùng A Khôi đứng ở mép thuyền nhìn một đám người cầm hành lý vội vội vàng vàng rời đi, Will cũng đã có chỗ trong hàng ngũ  đó rồi.

 

Nghe nói hắn sau khi nhìn thấy ma búp bê liền thu liễm không ít,  không bao giờ….. dám nhận lời đoán mệnh cho người khác nữa, còn giải thích thêm là ‘thông thiên nhãn’ của mình không nhạy.  Nhìn bộ dáng tiều tụy của hắn, lúc này nhất định là sợ hãi không nhẹ.  Hy vọng hắn học được một bài học, về sau không gạt người nữa.

 

Có người rời đi, đương nhiên cũng có người từ cảng này lên thuyền. A Khôi hình như  có chút đứng ngồi không yên, cứ nhìn chăm chú đám người đang lên thuyền cách đó không xa.

 

“Làm sao thế?”

 

“Tử Kỳ, trước đây tôi có nói với cậu, tộc nhân của tôi sẽ đem tư liệu cổ về giải chú đưa tới cảng này. Tôi hy vọng có thể đưa đến sớm một chút. “A Khôi nhìn trời, bộ dáng lo âu phiền muộn.

 

“Anh sợ bị lạc mất sao?”

 

“Không phải, tôi chỉ là….. có chút lo lắng.”

 

“Lo lắng cái gì?”

 

“…….” A Khôi nhìn tôi, tôi phát giác ánh mắt hắn dường như có chút bất thường.

 

“Tử Kỳ…… sắp tới trăng tròn rồi.”

 

A Khôi chỉ lên trời, tôi ngẩng đầu nhìn theo, trên thiên không sáng vằng vặc treo lơ lửng một cái đĩa bạc chưa được tròn vành.

 

Trí nhớ về lần đầu gặp mặt A Khôi đột nhiên hiện ra, nhớ lúc đó, tôi thiếu chút nữa bị A Khôi “ăn tươi”, cũng bởi vì trăng tròn.

 

Tôi không khỏi hơi lui về phía sau, bảo trì một chút khoảng cách an toàn: “Anh muốn phát tác sao?”

 

“Thời gian hẳn là còn chưa đến, có thể tiếp qua hai ngày nữa!”

 

A Khôi từng đề cập qua với tôi, bọn họ khi đến kỳ trăng tròn thì bản tính động vật trở nên phi thường cường liệt; thực dục cùng tính dục sẽ trở nên hết sức kinh người, muốn tôi phải đặc biệt chú ý an toàn bản thân trong giai đoạn này, để tránh khỏi bị hắn công kích.

 

Trên cơ bản, A Khôi mặc dù hay thả dê tôi, nhưng chung quy cũng là một người Anh quốc, vẫn rất xem trọng phong độ quý ông. Hắn nói không hy vọng sẽ cưỡng bách tôi trong khi tôi chưa cho phép, ở chung lâu như vậy, đậu hủ cho hắn ăn vụng không ít, nhưng mà gặp phải thời khắc mấu chốt A Khôi cũng coi như có chừng có mực.

 

Đấy là vào buổi trăng tròn đầu tiên khi hai chúng tôi gặp gỡ, A Khôi đã rất thành thực nói cho tôi biết. Hắn cũng không xác định chính mình có thể khống chế được hay không, bởi vậy muốn tôi đặc biệt cẩn thận.

 

Nói thật, khi nghe A Khôi kể hắn từng có tộc nhân bởi vì bị trăng tròn tác động, không thể khống chế bản thân đã hãm giết 3 thiếu niên, cuối cùng bị phán xử thiêu sống thành tro, tôi thật sự cảm thấy vô cùng lo lắng.

 

“Trên cơ bản, chỉ cần tôi không đói bụng quá…… hẳn là sẽ không đến mức không khống chế được chính mình.” A Khôi phân tích: “Tôi chỉ lo lắng mỗi khi đến trăng tròn tôi rất mau đói, nếu tôi không khắc chế được, cậu có thể tận lực phản kháng, đả thương tôi cũng không sao đâu, dù sao tôi cũng mau hồi phục.”

 

“Chúng ta chuẩn bị nhiều đồ ăn trong phòng một chút, vạn nhất anh phát tác, ăn mấy thứ đó sẽ dễ dàng áp xuống hơn.”

 

A Khôi gật gật đầu: “Đây cũng là một cách.”

 

Tuy rằng A Khôi nói còn cách trăng tròn 2, 3 ngày nữa, sau khi dùng bữa tối tôi vẫn ôm hai ổ bánh mì Pháp về phòng, cho dù không có việc gì thì dự phòng một chút cũng tốt hơn.

 

Tôi đem hai ổ bánh mì đặt ở đầu giường, lỡ như có gì, tôi lúc nào cũng có thể lấy ra cho A Khôi đỡ đói.

 

Tối hôm nay, tôi đi ngủ mà trong lòng cứ căng thẳng.

 

A Khôi chết tiệt vẫn kiên quyết muốn ôm tôi ngủ, tôi đề nghị khoảng thời gian này nên cùng hắn tách ra để giữ an toàn, A Khôi lại nói thời gian vẫn còn sớm, không cần vội vã phòng ngừa như vậy.

 

“Tôi làm sao biết được  khi nào thì nên trốn, lúc nào thì an toàn chứ?” Tôi tâm không cam tình không nguyện nằm trong lòng A Khôi, tâm lí vẫn cảm thấy không ổn.

 

“Tôi khắc chế được sẽ không có chuyện gì nữa, vạn nhất kiềm không được nữa, tôi lo Tử Kỳ cậu rất khó có cơ hội chạy trốn.” A Khôi nói nghe nhẹ bẫng như mây như gió, như thể sống chết của tôi chỉ có thể để cho trời xanh an bài.

 

“Tôi cũng không thể đến ở phòng khác trước được sao a?” Càng nghe càng thấy rất nguy hiểm á!

 

“Tôi hỏi thăm rồi, lần này lượng khách lên thuyền không nhiều lắm, còn có rất nhiều khoang trống. Tôi đặt trước một khoang phòng cho cậu ở tạm vào tuần trăng tròn kia, chúng ta trước tiên cứ cách ra như vậy sẽ an toàn hơn.”

 

“Hay là tôi qua phòng kế bên ngủ.” Dù sao trong khoang của chúng tôi có 2 phòng ngủ, bởi vì A Khôi kiên quyết muốn ôm tôi ngủ, cho tới bây giờ vẫn chỉ sử dụng có 1 phòng, phải dọn đến nơi khác ở, thật sự là rất phiền phức!

 

“Khoảng cách gần như vậy, rất nguy hiểm. tôi sẽ có thể qua đó ôm cậu a!” A Khôi mặt không đỏ khí không suyễn nói: “Thời điểm trăng tròn, dục vọng tôi vẫn áp chế lúc bình thường sẽ trở nên mãnh liệt hơn, cho dù cậu ở riêng một khoang phòng khác cũng phải thật cẩn thận đừng để tôi đói khát xông vào tấn công cậu; tôi khống chế được thì còn may, nếu như không khống chế được, sẽ bất chấp tất cả để đoạt lấy cậu.”

 

Cái tên chết tiệt này, gì mà ‘dục vọng vẫn áp chế lúc bình thường’, hóa ra luôn có chủ ý bất lương đối với tôi.

 

“Ngủ đi!” A Khôi theo lệ thường, ôm tôi đi ngủ.

 

Nằm ở trong ngực hắn, tâm lý của tôi vẫn bất ổn không yên, thỉnh thoảng lại mở mắt ra cảnh giác một chút, thần kinh cứ nhốn nháo như vậy đến hơn nửa đêm, sau đó mới mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

 

 

 

Ngày hôm sau, khi tôi đang lồm cồm bò dậy khỏi gường, A Khôi đã rửa mặt chải đầu xong xuôi, thần thanh khí sảng  ngồi ở một bên chờ bữa sáng.

 

Chuông cửa vang, tôi híp mắt đi ra mở cửa. (bởi vì là buổi sáng, không thể kêu A Khôi đi được.)

 

Một người mặc đồng phục bồi bàn của nhà hàng trên tay cầm một kiện hàng đứng ở cửa.

 

“Tiên sinh Saskatchewan phòng 603 yêu cầu đem tôi đem bữa sáng cùng gói hàng này đến.”

 

Tôi mở cửa ra lui về sau vài bước, để cho cậu ta có thể thuận lợi kéo ba chiếc toa ăn tiến vào.

 

Phía sau toa ăn, còn có hai người; một tóc vàng, một tóc đen. Vừa nhìn thấy họ, con sâu ngủ của tôi liền bị tống cổ ngay lập tức.

 

Hai người đàn ông này thật anh tuấn.

 

Có điều khiến tôi kinh ngạc nhất chính là người tóc vàng kia, tôi từ trước đến này chưa bao giờ thấy qua nam nhân nào đẹp như vậy; dung mạo như tượng điêu khắc Hy Lạp, tóc vàng trơn mượt mềm mại như sóng biển. Gương mặt thâm tuấn, tú lệ giống như cẩm thạch trắng noãn tao nhã mà tinh tế, dưới hàng mi dài là đôi mắt xanh biếc, đôi môi căng mọng như cánh hoa tường vi, tất cả giống như một pho tượng được chạm khắc tỉ mỉ. Chỉ tiếc khuôn mặt hắn lạnh băng không có một chút biểu tình, nhìn qua chẳng khác gì khuôn mặt do người gọt dũa của quỷ búp bê lúc trước, quỷ mị yêu diễm nhưng không hề có sức sống. Nam tử tóc đen phía sau trên cơ bản cũng là một người anh tuấn hiếm có, ngang ngửa với A Khôi, ánh mắt tà khí kia càng làm cho hắn thêm một phần vị đạo bất kham cùng nguy hiểm.

 

Hai người im lặng từ cửa đi vào, nam tử tóc đen nhìn tôi chằm chằm, tôi cũng có lễ, mỉm cười với hắn. Nam tử tóc đen chớp chớp mắt, càng nhìn kỹ tôi hơn, kéo nhẹ mỹ nhân tóc vàng. Đại mỹ nhân mặt không chút thay đổi quay đầu lại, nam tử tóc đen vẫn lên tiếng, hất cằm về phía tôi dường như muốn người kia chú ý đến.

 

Lúc này, phục vụ viên đem bữa sáng đến cũng đã hoàn thành công việc, đẩy xe rời đi trước mặt chúng tôi. Ba người chúng tôi vẫn còn đứng ở cửa anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không hiểu rốt cục đang giằng co cái gì.

 

“Các anh….. có việc gì không?” nghẹn nửa ngày, vẫn là tôi mở miệng trước.

 

Soái ca tóc đen cùng mỹ nhân tóc vàng đều vô cùng sửng sốt, tôi lại cảm thấy bộ dáng có biểu tình của mỹ nhân tóc vàng so với gương mặt lạnh băng lúc nãy có vẻ càng đẹp mắt hơn.

 

“Tử Kỳ, bữa sáng sao lại nhiều như vậy…… Neil!” A Khôi đi ra hỏi tôi, khi nhìn thấy soái ca tóc đen thì kinh ngạc tiến lên ôm lấy hắn: “Neil! Sao anh lại ở đây? Còn có Dior, các anh đều đến cả rồi!”

 

A Khôi cách bả vai soái ca tóc đen, cao hứng chào hỏi mỹ nhân tóc vàng. Mỹ nhân tóc vàng hơi gật đầu, nhưng mặt vẫn như trước không chút thay đổi.

 

Ơ? A Khôi quen biết hai người kia a? Còn có vẻ thân thiết như vậy.

 

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

 

Quả nhiên, hai vị mỹ nam này cũng không có bóng!

 

“Tử Kỳ, đây là hai người bạn đồng tộc của tôi, Neil và Dior.”

 

Ngồi trên bàn cơm đã dọn sẵn phần ăn sáng của bốn người, A Khôi cười giới thiệu tôi với hai vị khách quỷ.

 

Tôi ngơ ngác cười, A Khôi vui vẻ ôm lấy bả vai tôi nói: “Neil, Dior! Cậu ấy là cô dâu của tôi, Tử Kỳ.”

 

“Tôi còn chưa có đáp ứng anh nha!” Tôi trừng hắn.

 

Neil tóc đen hớp một chút trà hỏi: “Cậu ấy thấy được chúng ta?”

 

A Khôi mỉm cười gật đầu.

 

“Cậu không sợ?” Neil lạnh lùng hỏi tôi.

 

“Sợ cái gì, sợ các anh sao? Có cái gì mà tôi chưa từng thấy qua, mắc gì phải sợ chứ!” tôi hào khí ngút trời trả lời.

 

Nói đùa, có gan hay không là một chuyện, khi bị người ta khiêu khích, dù không can đảm cũng phải làm ra vẻ thật dũng cảm nha!

 

“Tử Kỳ trời sinh đã thấy được tất cả quỷ hồn, cho nên đại bộ phận ma quỷ đều không dọa được cậu ấy. Tôi cũng chỉ tình cờ phát hiện năng lực đặc biệt này của Tử Kỳ, có lẽ cậu ấy có thể trợ giúp chúng ta thoát khỏi lời nguyện gia tộc này.”

“Cậu nói…. tên nhóc này là cô dâu của cậu?” Mỹ nhân tóc vàng đặt câu hỏi.

 

“Tôi còn chưa đồng ý!”  Tôi giành đáp lời trước A Khôi, ba con quỷ đồng thời nhìn tôi.

 

“Đó là ý gì?” Mỹ nhân hỏi ngược lại A Khôi.

 

“Tử Kỳ và tôi có thử qua vài phương pháp giải chú, còn mấy cách khác có hơi….. khó khăn hơn nên tôi còn đang trưng cầu ý kiến của cậu ấy.” A Khôi cầm chừng nói.

 

“Các cậu còn chưa lên giường?” Neil vô cùng trực tiếp đặt câu hỏi.

 

“Nói thừa! Tôi đương nhiên sẽ không đáp ứng!” Tôi đỏ mặt nhấn mạnh bản thân trong sạch, cái tên quỷ kia bị gì vậy, loại chuyện này cũng có thể đem lên bàn cơm mà thảo luận.

 

Mỹ nhân tóc vàng lẳng lặng nhìn tôi, A Khôi giữ chặt tôi rồi nhìn hắn nói: “Tử Kỳ là cô dâu của tôi, cho dù cậu ấy vẫn chưa đáp ứng, cũng là người của tôi!”

 

“Anh! Ai nói…….” Tôi muốn kháng nghị, A Khôi lại lấy tay bịt lấy miệng tôi, hại tôi chỉ có thể phát ra tiếng ư ư.

 

“Chúng tôi ở phòng kế bên.” Mỹ nhân tóc vàng nói xong, liền đứng dậy rời đi.

 

Tôi vẫn còn đang giãy dụa khỏi cánh tay A Khôi, Neil cũng đứng lên theo: “Cậu muốn thứ mà Leilina đã đem đi, có lẽ cô ấy rốt cục cũng tìm được một người có thể thay cô ấy giải đáp.” Hắn nhỉn tôi liếc mắt một cái: “Bảo vệ cô dâu của cậu cho tốt, Dior sẽ làm như thế nào, cậu so với tôi hẳn là hiểu rõ.”

 

Hai vị khách vui tai vui mắt rời đi, A Khôi rốt cục cũng buông tay xuống.

 

“Anh làm cái gì vậy! Tôi còn chưa có cùng anh làm gì, sao lại nói như vậy? Nói cái gì mà tôi là người của anh, người khác hiểu lầm thì phải làm sao?” Tôi rống to với A Khôi.

 

“Chính là hy vọng anh ta có thể hiểu lầm!” A Khôi nhíu mày lại nói.

 

“Là sao?” tôi oan uổng thất thân đối với anh có gì tốt?

 

“Mỗi người chúng tôi đều nóng lòng tìm kiếm một cô dâu kỳ lạ có thể giúp chính mính giải chú, Dior là người khẩn trương muốn được giải thoát nhất, nếu anh ta phát hiện có người đặc biệt như cậu vậy, lại còn không chân chính thuộc về tôi, anh ta nhất định sẽ tìm đủ mọi phương pháp để có được cậu, khiến cậu trở thành người của anh ta.”

 

“Ý anh là nói……. Anh ta sẽ cướp tôi khỏi tay anh?” Sao lại giống như biến thành tình tiết tay ba cũ rích vậy nè.

 

“Dior nhất định sẽ nghĩ cách bắt cậu đem đi, sau đó thí nghiệm tất cả các phương thức có thể giải chú trên người cậu. Anh ta đã sống hơn 600 năm, vẫn luôn gấp gáp tìm kiếm mọi cách giải thoát, Dior từ rất lâu trước kia đã là một người lạnh như băng, chuyện gì cũng không thể dậy nổi hứng thú anh ta, chuyện duy nhất có thể khiến anh ta có động lực, chính là tìm kiếm phương pháp giải chú. Nếu để cho Dior phát hiện có người có thể giúp anh ta giải chú, chuyện gì anh ta cũng dám làm. Tôi lo Dior đã chú ý đến cậu, trừ phi anh ta xác định cậu đã thuộc về tôi, còn không nhất định anh ta có thể ra tay với cậu.

 

Tôi nghe được cái hiểu cái không, giơ tay đặt câu hỏi: “Nếu tôi bị Dior mang đi, anh ta sẽ làm gì tôi?”

 

“Thì như tôi đã nói đó; thử nghiệm tất cả phương thức có khả năng giải chú lên người cậu. Dior là người sáu trăm năm trước đã được sinh ra, lại còn là quý tộc. Thủ đoạn của anh ta so với những người khác càng tàn nhẫn vô tình, những chuyện như hút máu lột da móc mắt lóc xương, ở niên đại của anh ta cũng chỉ là những chuyện bình thường không hệ trọng, anh ta sẽ không để ý đến sống chết của cô dâu, chỉ hy vọng có thể gỡ bỏ chú ngữ. Neil vẫn luôn đi cùng anh ta, chính là muốn ngăn cản cách làm tàn khốc của anh ta.” A Khôi trầm tư một hồi: “Không được! Như vậy không lừa được Dior đâu, Tử Kỳ, tôi đành phải ủy khuất cậu rồi!”

 

“Anh muốn làm gì?” Tôi rút lui hai bước, cảnh giác nói.

 

“Những ngaỳ kế tiếp, cậu phải đặc biệt cẩn thận, ngàn vạn lần không được rời xa khỏi tôi, hơn nữa cũng không nên ở một mình cùng Dior. Chúng ta đều đang ở trên thuyền, anh ta không thể đem cậu đi, cũng không thể ngay trong khoang phòng dụng hình thí nghiệm với cậu được, cho nên cậu cũng tạm xem như an toàn. Tôi chỉ lo anh ta sẽ có suy nghĩ thí nghiệm được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu; ví dụ như, trước tiên chiếm đoạt thân thể cậu, hoặc là lấy đi của cậu một con mắt chẳng hạn. Bởi vậy, tuyệt đối không thể để cho anh ta có cơ hội, trong khoảng thời gian Dior ở đây, cậu nhất định phải theo tôi một tấc cũng không rời mới được.”

 

Tôi cảm thấy bản thân giống như chú chuột bạch đang chờ làm thịt trong phòng thí nghiệm, chẳng những không thể thoát chết mà còn biết  trước sẽ chết theo kiểu nào nữa chứ.

 

“Cho nên nói, tôi chỉ cần đi theo anh là ổn phải không?” tôi đột nhiên nhớ đến vấn đề tối hôm qua: “Nhưng mà…. Sắp trăng tròn, tôi vẫn đi theo anh không phải là cũng rất nguy hiểm sao?”

 

A Khôi rốt cục cũng nhớ tới “A!” một tiếng, vẻ mặt rõ ràng nghĩ 1 đằng mà nói 1 nẻo: “Bất đắc dĩ thôi, chúng ta đành phải mạo hiểm vậy!”

 

Đại sắc quỷ khốn nạn, anh căn bản là rất cao hứng thì có!

 

Nhìn mặt tôi nhăn nhó, lộ ra biểu tình hồ nghi, A Khôi vội vàng nói: “Chúng ta chuẩn bị đồ ăn trong phòng nhiều một chút, chỉ cần tôi không thấy đói, hẳn là sẽ không tùy tiện công kích người đâu.”

 

Mấy ngày trước rõ ràng còn nói vô cùng hung hiểm, bây giờ lại sửa miệng, tôi còn lâu mới tin!

 

 

“Tử Kỳ, cậu vừa rồi cũng nghe Neil nói rồi đó. So ra, Dior so với tôi nguy hiểm hơn nhiều, này cũng là vì an toàn của cậu a!”

 

Ô – một tên là ác quỷ biến thái thích giết người muốn đem tôi giải phẫu, tên còn lại thì chính là đại sắc lang luôn chầu chực đè tôi. Hai tên muốn tôi chọn 1, cái này mà xem như lựa chọn được sao!  Chẳng lẽ không còn phương pháp nào tốt hơn?

 

“Bằng không, chúng ta nhanh chóng nghĩ biện pháp giúp anh giải chú, tư liệu anh muốn không phải đã đem đến rồi sao, tìm được phương pháp, tôi liền an toàn không phải sao?” tôi chỉ vào gói hàng mà hai người vừa rồi đưa đến, đem hy vọng cuối cùng ký thác vào đó.

 

“Neil nói, thứ bên trong đã bị Leilina mang đi. Đây là truyền thuyết sơ khai của tộc ‘Nguyệt Hồn’, thứ bên trong này nghe nói chỉ có người giải được lời nguyền mới có tư cách xem được, cái rương này vẫn do người lớn tuổi nhất trong tộc là Dior bảo quản, phải chờ có người thành công giải chú mới có thể lấy ra lần nữa.” A Khôi mở gói hàng ra, trong rương quả nhiên trống không.

 

“Leilina là vợ của Dior, sớm đã phá vỡ được cấm kỵ này,  đã xem qua không biết bao nhiêu lần. Chỉ tiếc, tài liệu bên trong ghi lại không rõ là văn tự của nơi nào, vẫn chứ ai xem mà hiểu được.”

 

“Vậy làm sao bây giờ?” tôi vẻ mặt đau khổ, muốn khóc ghê.

 

Chịu thất thân hay là chịu chết, sao có người mệnh khổ như tôi vậy chứ, chọn cái nào cũng như nhau thôi!

 

“Tử Kỳ, cậu thật sự không muốn thuộc về tôi?” A Khôi ngồi xổm cúi đầu, ánh mắt chán nản ngồi trên ghế dựa đối diện tôi, thâm tình khẩn thiết hỏi.

 

Loại vấn đề này, bảo tôi làm sao mà trả lời được!

 

Tôi nói không muốn thì thật áy náy với A Khôi, nói đồng ý thì lại càng có lỗi với bản thân mình! Cho dù anh ta dùng loại ánh mắt này chờ mong nhìn tôi, tôi cũng không biết nên làm cái gì bây giờ a!

 

Tôi cắn cắn môi, không rõ là ngượng ngùng hay là thật sự không có biện pháp, con mắt chát chát lập tức đã đầy hơi nước.

 

“Được rồi, được rồi! Tôi không bức cậu!” A Khôi kéo tôi vào trong lòng an ủi: “Chúng ta trước cứ giả vờ một chút, nghĩ biện pháo lừa Dior cũng được.”

 

“Có hiệu quả không?” tôi nằm trong  ngực A Khôi, lén lau đi lệ quang trong mắt.

 

“Cứ thử xem đã!” A Khôi sủng nịnh lại bất đắc dĩ nói: “Cậu vẫn không được rời khỏi tầm mắt của tôi đó, nếu có thể khiến cho Dior tin tưởng cậu đã là người của tôi, hy vọng anh ta còn chút đạo đức cơ bản của tộc ‘Nguyệt Hồn’, không cướp đi cô dâu của người khác.”

 

“Vậy……. phải làm thế nào?”

.

.

.

CON MẮT THỨ BA [CHƯƠNG 11]

Tác giả: Tiểu Tiểu.

Biên tập: Kiều Kiều.

 

japanese_kimono_doll_by_luca_bambola_xoxo-d5170i8

 

 

11.

Toàn bộ mọi người trong phòng thét chói tai hốt hoảng bỏ chạy, chỉ còn lại tôi, A Khôi cùng với Will ngồi tại chỗ.

 

Hai người bọn họ vì sao không bị dọa chạy tôi không rõ lắm, tôi chỉ biết mình còn có thể ngồi ở chỗ này, thật ra chẳng liên quan đến việc ‘gặp’ nhiều thành quen’ sự thật là tôi đã bị búp bê này dọa sợ tới mức không đứng lên nổi!

 

Ngồi trên ghế, mắt thấy búp bê kia gương mặt tái nhợt, hướng về phía tôi loạng choạng đứng lên, tôi run rẩy đến mức hai hàm răng va vào nhau cầm cập.

 

Giọng nói kia lần thứ hai vang lên.

 

‘ta.su.ke.te’

 

Búp bê hình như muốn đi đến phía tôi, mới vừa bước ra một bước, búp bê giống như là một đứa bé chưa học đi đột nhiên ngã xuống, ‘ba đát’ một tiếng nằm ngã trên bàn, đồ trang sức hoa lệ của búp bê cũng bởi vậy mà rơi tung tóe xung quanh, lọn tóc đen nhánh phiêu đãng cạnh hai má tái nhợt tú mĩ của nó. Khuôn mặt không chút biểu tình của búp bê bởi vì nhánh tóc phiêu tán kia, đột nhiên khiến cho người ta có một loại cảm giác bi thương.

 

Búp bê vừa té ngã, giọng nói cầu cứu của nó cũng theo đó biến mất, thay vào đó là tiếng khóc thút thít.

 

Búp bê này đang khóc! Thút thít khóc như một đứa trẻ.

 

“Gì……. Yêu nghiệt phương nào, cư…. cư nhiên dám ở trước mặt…. trước mặt….” người nói muốn trừ linh rốt cục cũng có phản ứng, Will nhảy dựng lên, cách búp bê khá xa lên tiếng đe dọa, bất quá tôi thấy hắn cũng thật sự bị dọa sợ không nhẹ, đe dọa nó mà lại run như cầy sấy gần như không nói hết được một lời.

 

“Đừng có ầm ĩ nữa!” không đếm xỉa tới tên thuật sĩ ngoại quốc kia, rõ ràng sợ muốn chết còn bày đặt giả vờ giả vịt.

 

“Uy! Giúp tôi nói với nó, tôi đến đây giúp nó, nó làm ơn đừng dọa tôi nữa.” tôi kéo cánh tay A Khôi, rất không có khí thế núp phía sau lưng hắn.

 

“Muốn tôi nói?”

 

A Khôi không hổ là nửa quỷ, mọi người trong phòng đều bị dọa chạy, hai người bất đắc dĩ còn lưu lại cũng sợ tới run lẩy bẩy, chỉ có hắn nhìn vẫn thản nhiên, bộ dáng như thể chẳng có gì phải sợ cả.

 

“Anh dùng tiếng Nhật, giúp tôi nói với nó đi!” tôi liều mạng cầm lấy tay A Khôi, giục hắn thay mặt mình lên tiếng.

 

A Khôi xì xào nói mấy câu gì đó với búp bê, tiếng khóc dần nhỏ lại, sau vài tiếng nức nở khe khẽ, lại là bốn chữ kia: ‘ta.su.ke.te.’

 

“Được rồi! Tôi biết, đang suy nghĩ phải làm cách nào để cứu cô nè!”

 

“Cậu…. nghe thấy nó nói chuyện.” Will trốn ở trong góc, run rẩy hỏi tôi.

 

“Các anh không nghe thấy hả? Búp bê này vửa nãy khóc lớn tiếng như vậy mà.”

 

A Khôi nhún nhún vai, Will liều mạng lắc đầu.

 

Được rồi! Xem ra tôi là người duy nhất có thể cùng nó trao đổi.

 

Tôi cầm lấy hộp gỗ đựng búp bê, nhìn trái nhìn phải cũng không thấy có chỗ nào kỳ quái.

 

“Giúp tôi hỏi xem phải làm thế nào để cứu nó được ?”

 

A Khôi theo lời tôi nói lại với búp bê bằng tiếng Nhật.

 

Búp bê im lặng một hồi, lại nói mấy âm đơn, lần này không phải là bốn âm đơn tôi đã sớm quen thuộc, tôi cố gắng ghi nhớ những gì búp bê nói rồi thuật lại với A Khôi, Will co rút ở một bên lỗ tai thẳng run cầm cập.

 

“’Cởi bỏ….. thả tôi đi.’ Hình như là ý này.”

 

“Muốn tôi cởi bỏ cái gì a?”

 

A Khôi lại giúp tôi hỏi thêm 1 lần, lần này liền có đáp án rõ ràng.

 

“’ki-mo-no’ nó nói cậu phải cởi bỏ quần áo của nó.”

 

Giọng nói của búp bê lại xuất hiện lần nữa, vẫn là lặp lại bốn chữ kia: ‘ta.su.ke.te.’

 

“Được rồi! tôi biết mà!”

 

Tuy rằng rất không nguyện ý, tôi vẫn đưa tay ôm lấy con búp bê kia, giúp nó cởi bỏ tầng tầng phục sức hoa lệ trên người. Quần áo của người Nhật Bản thật sự là rất phiền phức, tôi căn bản không thể nhìn ra quần áo trên người nó là được mặc vào như thế nào, sờ soạng nửa ngày mới cởi bỏ được đai lưng của nó.

 

Búp bê lại phát ra bốn tiếng cầu cứu kia, khiến tôi sợ tới mức suýt nữa thì ném nó đi.

 

“Làm ơn đi, đừng nói chuyện vào lúc này được không! Thật là khủng bố mà!”

 

A Khôi rất có trách nhiệm giúp tôi phiên dịch, búp bê rốt cục cũng im lặng đi.

 

Quần áo của búp bê hình như là chiếu theo người thật mà chế tác, chẳng những chất liệu quần áo thanh lịch tinh xảo, phương pháp mặc mỗi lớp áo đều tuân thủ theo cách mặc kimono truyền thống, không hề có 1 chút qua loa cẩu thả. Hại tôi  cởi áo ra cũng phải vô cùng vất vả, bên này có 1 cái nơ thắt bên kia lại có 1 cái khuy áo, suy nghĩ cả nửa ngày mới rốt cục cởi đến tầng cuối cùng.

 

Nghĩ đến nó chung quy cũng là một nữ búp bê, tôi cởi bỏ lớp đai lưng cuối cùng của nó, nói với A Khôi: “Phiền anh giúp tôi nói với nó một tiếng, cấp bách bất đắc dĩ, tôi phải thất lễ.”

 

Đợi A Khôi nói xong, tôi mới xốc lên tầng y phục cuối cùng của búp bê.

 

Thân búp bê được làm bằng gỗ, chế tác vô cùng kỹ càng tỉ mỉ, các khớp nối thân thể với tứ chi đều có thể linh hoạt chuyển động, khuôn mặt tái nhợt cũng được gắn khớp với chiếc cổ trắng ngần, khéo léo nối liền với thân thể bằng gỗ.

 

Tôi thầm niệm trong lòng: “Thật có lỗi.” lật người búp bê lên, phát hiện ở thân trái của nó hình như có một cái van gỗ có thể tháo gỡ.

 

Van được chốt rất chặt, tôi nhìn khắp xung quanh phòng, hy vọng có thể tìm được một công cụ giúp tôi mở nó ra.

 

Trên bàn ăn Will ẩn núp vừa hay có một cái nĩa ăn, tôi đi qua lấy, Will nhân cơ hội bắt lấy tay tôi nói: “Tử Kỳ, nguy hiểm a!”

 

“Không có việc gì đâu!” tôi đẩy Will ra, trở lại bên cạnh búp bê, thử dùng nĩa ăn cạy mở cái van kia.

 

Trong nháy mắt van mở ra, giọng nói búp bê lại xuất hiện: ‘ta.su.ke.te’ Lần này đặc biệt rõ ràng, Will “Oa~” một tiếng ôm lấy đầu càng trốn kỹ hơn.

 

“Các anh bây giờ cũng nghe thấy phải không?”

 

A Khôi gật đầu với tôi.

 

Tôi mở van ra, phát hiện bên trong có một cái túi vải. Trong khi cầm túi vải trong tay, tôi lập tức có thể xác định trong trong túi này chính là thật thể của búp bê.

 

Trên túi vải có một nút thắt, giữa nút thắt là một lá bùa.

 

Tôi hít sâu một hơi xé bỏ lá bùa trên nút thắt, một linh thể bé gái lập tức từ trong túi hiện ra, bé gái mỉm cười, nói với tôi bốn chữ, liền biến mất không thấy nữa.

 

“Nó nói ‘cảm ơn anh’” A Khôi quay đầu lại nói với tôi lúc đó vẫn còn đang đứng ngẩn ra.

 

Rốt cục cỏ thể thở ra một hơi, tôi mỉm cười trả lời hắn: “Tôi biết, đó là từ tiếng Nhật duy nhất tôi nghe hiểu đó.”

 

—-

 

Sáng sớm ngày hôm sau, người trên thuyền sôi nổi xì xào thảo luận chuyện búp bê tự động bật dậy trong đại hội trừ linh tối hôm qua.

 

Tôi cùng A Khôi tránh xa khỏi mọi người, đem tro cốt trong túi vải lặng lẽ rải xuống biển rộng. sau khi mạt tro tàn cuối cùng cũng phiêu tán theo gió, A Khôi cùng tôi đều ném xuống một đóa hoa, hy vọng cô bé ra đi được bình an.

 

Chúng tôi phát hiện ở trong túi vải có một tờ giấy tự thuật cuộc đời búp bê, văn tự ghi lại trên giấy vô cùng khó đọc, may là bên trong cũng xen lẫn không ít chữ Hán, tôi cùng A Khôi ước chừng cũng chắp vá được toàn cảnh chuyện xưa.

 

Bản thân búp bê này vốn sinh ra trong một gia đình quý tộc, không may lại chết trẻ, mẫu thân của búp bê quá đau thương vì mất đi ái nữ, liền sai người y theo bộ dáng con gái mình chế tác ra con búp bê tinh xảo này. Lúc ấy hài tử chết sớm hơn phân nửa không được lập bia hạ táng, mẫu thân búp bê trực tiếp hỏa táng con gái mình sau đó giữ lại tro cốt, đặt vào trong cơ thể búp bê, hy vọng âm hồn con gái có thể ở lại bên người mẫu thân, lại không ngờ rằng con gái mình cứ như vậy mãi mãi bị giam cầm bên trong con búp bê này.

 

“Không biết cô bé đã bị nhốt ở trong đó bao lâu?” tôi nhìn mặt biển thì thảo nói.

 

“Có lẽ đã vài trăm năm, bởi vì búp bê được làm rất tinh xảo, nên mới được bảo tồn cẩn thận, nếu như có người làm hỏng hoặc phá vỡ nó sớm một chút, nói không chừng cô nhóc đã sớm được tự do.”

 

A Khôi cùng tôi ngồi trên ghế dựa, ngưng mắt nhìn biển rộng xanh thẳm, dù sao người trên thuyền đều tụ lại trước cửa phòng đại hội trừ linh tối qua, lo lắng thảo luận sự kiện ma búp bê. Không có bất cứ ai ở xung quanh chúng tôi, nên tôi cũng trực tiếp dùng âm điệu bình thường cùng A Khôi nói chuyện phiếm, không cần lo lắng người khác nghĩ tôi nói chuyện với không khí.

 

“Bây giờ phải làm gì với con búp bê kia đây?” A Khôi hỏi tôi.

 

“Làm sao hả, không có chuyện gì nữa rồi! dù sao âm hồn búp bê cũng đã rời khỏi, bây giờ con búp bê đó cũng sẽ không còn xuất hiện hiện tượng thần quái gì nữa, giúp nó mặc lại bộ kimono kia, là có thể trở lại thành một vật trang trí bình thường.”

 

“Nó hẳn là một con búp bê cổ.”

 

“Hình như thế, nghe nói còn rất đắt tiền nữa.” tôi nhớ Will từng đề cập sơ lược qua: “Chủ nhân búp bê – vợ chồng Jason dường như hy vọng sau khi Will giúp nó đuổi ma xong, thì sẽ tiếp tục đem búp bê lưu giữ.

 

“Vậy bây giờ búp bê biến thành như vậy, Will có thể khôi phục lại nguyên trạng cho nó không?” trong giọng nói A Khôi rõ ràng mang ý vui sướng khi người gặp họa.

 

Nhớ tới bộ dáng cuối cùng của búp bê tối hôm qua; chỉ còn lại một thân gỗ, y phục toàn thân đều bị tôi cởi ra vứt lung tung.

 

“Này….” Tôi hơi cúi đầu xuống: “Chỉ cần đem kimono mặc lại từng lớp, búp bê hẳn là vẫn có thể khôi phục nguyên trạng a!

 

“Will bây giờ ngay cả chạm cũng không dám chạm con búp bê kia. Cho dù hắn dám làm, liệu Will biết cách giúp búp bê mặc kimono sao? Còn nữa, tối hôm qua búp bê hiển linh, có rất nhiều người chứng kiến, không biết Will tiên sinh phải giải quyết vấn đề này như thế nào?” A Khôi mỉm cười, tựa hồ rất cao hứng vì Will gặp phải khó khăn.

 

Nhớ lại trình độ phức tạp của đống y phục kia khi tôi giúp búp bê cởi ra, tôi thè lưỡi: “Mặc kệ hắn! Ai kêu hắn gạt người! Nếu hắn nói hắn biết trừ ma như thế nào, thì để tự hắn hao tâm tổn trí mà giải quyết đi!”

 

Tôi duỗi thân người, nằm xuống ghế dựa, bầu trời thật trong xanh a!

.

.

.

CON MẮT THỨ BA [CHƯƠNG 10]

Tác giả: Tiểu Tiểu

Biên tập: Kiều Kiều.

2312705616_5e8000be10_b

10.

“Nó sẽ tìm đến tôi! Nhất định sẽ đến!”

 

Sau khi chạm qua búp bê Nhật Bản kia, dựa vào kinh nghiện nhiều năm gặp quỷ, tôi dám cam đoan con ma búp bê kia nhất định sẽ đi tìm mình.

 

“Vì sao chứ?”

Nhìn tôi đang căng thẳng loạn cả lên, A Khôi vẫn chưa rõ lắm tình huống hiện tại.

 

“Rất đáng sợ mà!”

 

“Không phải cậu đã quen rồi sao?”

 

“Nhưng lần này là búp bê biết cử động, không phải u linh bình thường, tôi căn bản không biết nó muốn làm gì, đương nhiên là sẽ cảm thấy rất khủng bố !”

 

“Nó nói với câu một câu ‘Cứu tôi’ kia, chứng tỏ nó cần sự giúp đỡ của cậu, hẳn là sẽ không làm hại cậu đâu.”

 

“Cho dù nó sẽ không làm hại tôi,  nhưng mà vẫn rất kinh khủng á!”

 

“Tử Kỳ, tôi nghĩ…. Cho dù nó muốn làm gì cậu, cậu ôm gối nằm đi tới đi lui như vậy, cũng không thể ngăn cản nó đâu!”

 

Từ sau khi trở về phòng, tôi liền ôm gối hoảng loạn đi qua đi lại, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” thoáng một cái đã qua vài tiếng đồng hồ, chả trách A Khôi không nhìn tiếp được nữa.

 

“Tại vì tôi căng thẳng mà!” tôi ngồi xuống sô pha, tay vẫn ôm chặt cái gối không buông.

 

“Nói không chừng, nó sẽ không đến a!” A Khôi nói nghe thật nhẹ nhàng.

 

“Nó nhất định sẽ đến!”

 

Chuyện này tôi khẳng định trăm phần trăm, tôi chẳng những nghe được tiếng cầu cứu của nó, còn bị dọa thiếu chút nữa làm rơi búp bê xuống mặt đất. Nó nhất định cũng sẽ nhận thấy được tôi có thể cảm thụ được lời kêu cứu của nó, nó nhất định sẽ đến tìm tôi! Tôi có thể lấy toàn bộ tài sản của mình để đánh cược, nó nhất định sẽ đến!

 

“Vậy…… cậu phải làm sao bây giờ?”

 

“Tôi cũng không biết.” Tôi đau khổ nói với A Khôi.

 

“Bằng không…… chúng ta chờ nó đến, xem xem búp bê kia mong muốn cậu làm gì cho nó là được rồi.”

 

Tưởng tượng đến cảnh một con búp bê Nhật Bản u ám đến tìm mình nói chuyện, toàn bộ lông tơ cả người tôi đều tự động dựng cả lên.

 

Tôi đáng thương hề hề nói: “Tôi lại không nghe hiểu nó nói gì.”

 

“Tôi có thể giúp cậu phiên dịch a!” A Khôi ngồi xuống bên cạnh, đưa cho tôi một ly ca cao nóng, hy vọng có thể giúp tôi trấn tĩnh lại.

 

“Ân……” tôi ôm gối nằm tiếp nhận cái ly, không tự chủ được dựa vào người A Khôi một chút, ánh mắt thỉnh thoảng vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, sợ con ma búp bê kia đột nhiên xuất hiện đâu đó.

 

“Tôi bình thường đều chỉ có một chút sợ hãi ở thời điểm vừa mới thấy mà thôi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp ma búp bê có hình thái như loại này, cho nên tôi mới sợ hãi như vậy.” tôi cũng biết bộ dạng bản thân lúc này quả thật quá kém, không khỏi muốn giải thích một chút.

 

A Khôi cười rất ôn nhu, nhẹ nhàng ôm lấy tôi: “Sợ hãi cũng là phản ứng bình thường mà!”

 

Loại thời điểm này, có người ở cùng mình ít nhiều cũng tiếp thêm chút can đảm. Tôi ngoan ngoãn dựa vào trong lòng A Khôi, miệng còn không quên cậy mạnh nói: “Hôm nay là ngoại lệ nha! …. Cho tôi dựa nhờ một chút, chỉ cần một buổi tối hôm nay là được rồi.”

 

“Bất cứ lúc nào tôi cũng hoan nghênh cậu mà!”

 

Trốn ở trong lòng A Khôi, tôi rất rõ ràng có thể cảm giác được hắn đang cười trộm, cánh tay đang ôm lấy tôi cũng vui vẻ thu chặt.

 

Tôi gối đầu lên ngực hắn, trong tay cầm ly ca cao nóng, tuy rằng cảm thấy có chút uất ức nhưng vẫn tiếp tục co rụt vào lòng A Khôi.

 

Ô….. con ma búp bê kia, rốt cuộc sẽ xuất hiện như thế nào a? Thật đáng sợ mà!

 

Cả buổi tối, tôi giống như con gấu koala bám dính trên người A Khôi.

 

Ngay cả khi tắm, tôi cũng nhờ A Khôi theo cùng ngồi cách bên kia màn tắm. Tên sắc quỷ kia lúc đầu còn cười hì hì đề nghị tắm chúng với tôi, bị tôi hung hăng trừng mắt vài cái.

 

A Khôi thừa dịp tôi sợ hãi tự động yêu thương ôm ấp, cả một buổi tối sờ bậy hôn loạn, bởi vì tôi bận lo lắng chuyện ma búp bê không rảnh cùng hắn so đo, con quỷ này nằm trên giường cư nhiên còn hôn tới hôn lui muốn đè tôi làm bậy nữa chứ, tôi tức giận nện cho hắn một quyền, A Khôi mới ngoan ngoãn không dám làm càn nữa.

 

Lo lắng cả đêm, đậu hủ cũng bị nhà người ta ăn sạch. Ma búp bê vẫn không thấy xuất hiện!

 

Sáng sớm, A Khôi cười thật hạnh phúc, còn tôi thì một bụng tức giận sôi trào, buồn bực ăn bữa sáng.

 

Con ma búp bê Nhật Bản đáng ghét này, không chịu noi theo quy tắc của ma quỷ gì cả! Để tôi nhìn thấy rồi, thì phải xuất hiện tìm tôi nhờ giúp đỡ chớ! Uổng công tôi hồi hộp cả một đêm, thật là!

 

“Tôi muốn đi tìm ma búp bê kia!”

 

Cơm nước xong, tôi lau lau miêng rồi đem khăn ăn dùng sức ném xuống bàn, hạ quyết tâm nói.

 

“Tối hôm qua không phải cậu còn sợ muốn chết? Sao hôm nay ngược lại muốn tự mình đi tìm tiểu oa nhi xinh đẹp kia vậy?”

 

Trải qua một tối hôm qua, A Khôi hiển nhiên đối với ma búp bê kia ấn tượng vô cùng tốt, ngay cả cách xưng hô với nó cũng thăng cấp không ít.

 

“Tôi nhất định trong hôm nay phải giải quyết với nó cho xong, bằng  không sau này tôi sẽ khó mà sống qua được!”

 

 

A Khôi theo sau tôi đi lòng vòng khắp tàu, tôi quyết định trước tiên đến tìm Will xác định tăm tích của ma búp bê kia.

 

Chiếc tàu này nhìn bình thường thì khó mà biết được, phải chân chính đi dạo lòng vòng mới phát hiện đúng là rộng đến kinh người. tôi đi nửa ngày cũng không thấy người muốn tìm, lại ở boong tàu cạnh bể bơi nhìn thấy một đám người tụ tập rất đông.

 

Tôi nhón chân, muốn nhìn xem đám người này đang nhìn gì, lại ngoài ý muốn phát hiện Will đang đẩy ra đám người đi tới hướng tôi.

 

“Đừng để cho hắn ôm cậu, tôi sẽ nhịn không được mà đánh hắn!”

 

Khuôn mặt vốn luôn tươi cười nãy giờ của A Khôi bỗng biến đâu mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng liếc nhìn Will.

 

Vì tránh cho A Khôi thật sự nổi bão, tôi khéo léo tránh đi cái ôm của Will, vẻ mặt tươi cười nói: “Will! Tôi cũng đang có việc muốn hỏi anh!”

 

“Chỉ cần là điều cậu muốn biết, bất cứ gì tôi đều vui lòng nói cho cậu nghe.”

 

Câu trả lời thâm tình khẩn thiết của Will khiến A Khôi trừng mắt.

 

“Búp bê Nhật Bản ngày hôm qua đâu?”

 

“Búp bê Nhật Bản? Cậu đang nói đến tượng gỗ kia hả? Tôi đang định tuyên bố với mọi người chuyện này đây!” Will vẻ mặt đắc ý nói: “Trải qua một đêm nghiên cứu, tôi tin tưởng đã tìm ra biện pháp phá giải ma chướng cho tượng gỗ này. Đêm nay tôi sẽ ở trước mặt mọi người cử hành đại hội trừ linh cho con búp bê kia, hy vọng cậu có thể tham gia.”

 

“Anh biết cách phá giải nó sao?” tên lừa đảo này thật sự có loại năng lực này không vậy? Tôi rất nghi ngờ.

 

“Đương nhiên rồi!” Will kéo tay tôi, đưa tôi sang một bên: “Vợ chồng Jason nói bọn họ mỗi đêm đều nghe có tiếng động kỳ quái trong hộp gỗ, tối hôm qua con búp bê kia bị “thông thiên nhãn” của tôi trấn áp, một chút động tĩnh cũng không có. Tôi nghĩ nó nhất định là biết mình gặp phải người có bản lĩnh thật sự, bởi vậy không dám hành động thiếu suy nghĩ!”

 

Thiệt không vậy?

 

“Tôi có thể xem lại con búp bê kia được không?” tôi thật sự không quá tin tưởng lời nói của tên giang hồ thuật sĩ ngoại quốc này.

 

Will mở to mắt, đột nhiên cười gian: “Con búp bê đó ở trong phòng tôi, Tử Kỳ, cậu muốn tới phòng tôi không?”

 

“Được!”

 

Câu trả lời của tôi dường như ngoài dự đoán của Will, hắn thoạt đầu có vẻ kinh ngạc, nhưng sau đó liền vui vẻ kéo tay tôi dẫn đến phòng hắn.

 

Will đem hộp gỗ đựng búp bê cất ở tủ giữ đồ của mình, tôi vừa mới kéo ngăn tủ ra nhìn, lập tức liền biết được lí do vì sao tối hôm qua búp bê không đến tìm tôi.

 

Có một đống lớn đồ vật linh tinh đè lên trên hộp gỗ đựng búp bê, bảy tám cuốn sách dày nặng đè lên, phía trên đống sách còn có vài cái thùng to nhỏ, trên thùng lại có vài món quần áo, cả ngăn chứa dồn một đống đồ chật kín, khó trách sao con búp bê không ra được.

 

“Đêm qua, anh có nghe thấy tiếng động gì kỳ quái không?” tôi quay đầu lại hỏi Will, người này không hiểu sao đột nhiên lại điều chỉnh ánh sáng đèn lại bật nhạc nữa, còn rất chăm chỉ sửa sang lại đệm giường, A Khôi đứng ở một bên xụ mặt, bộ dáng như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay đập người.

 

“Tối hôm qua, không có a! Tôi đi ngủ rất sớm! Ngủ ngon lắm!” Will vừa vỗ vỗ gối nằm vừa cười meo meo trả lời tôi.

 

“Ngủ rất ngon, như vậy a…….” tôi nghĩ tới người này thần kinh cực thô, chắc chắn là một khi ngủ rồi thì dù có đắm tàu cũng không biết, càng đừng nói nghe thấy tiếng động do búp bê ở trong hộp vùng vẫy đòi ra.

 

“Tuy rằng tôi ngủ rất ngon, nhưng mà rất là cô đơn lạnh lẽo…..”

 

Không biết từ lúc nào Will đã kề sát lại, hai cánh tay vây lấy tôi giữa vách tường: “Tử Kỳ, tôi không ngờ rằng cậu lại nhiệt tình như vậy, cư nhiên bằng lòng đến phòng tôi………”

 

Tôi nhìn thấy A Khôi đã xắn tay áo chuẩn bị động thủ, vội vàng đẩy Will ra: “Tôi….. tôi rất mong chờ đại hội trừ linh tối nay.”

 

“Tử Kỳ…..” Will kéo tay tôi dây dưa không ngớt.

 

Đột nhiên nghe “rầm” một tiếng, A Khôi tức giận đá ngã cái ghế dựa kế bên xuống đất.

 

Ghế dựa tự động lật ngã, cho dù thần kinh của Will có thô đến đâu ít nhiều cũng cảm thấy kỳ quái. Thừa dịp bánh răng não bộ của hắn đang bắt đầu hoạt động, tôi nhanh chóng giãy ra, lén nháy mắt với A Khôi một cái, muốn hắn đừng làm ra những hành động khiến  người ta nghĩ đến “ma quỷ lộng hành” nữa.

 

“Ân…. Này thật khả nghi……” Will đi đến chỗ cái ghế dựa bị lật, vẻ mặt nghiêm túc nghiên cứu.

 

Tôi lôi kéo A Khôi lặng lẽ chuồn đến cửa: “Will, hẹn gặp lại anh ở đại hội trừ linh tối nay.” Không đợi hắn trả lời, tôi nhanh chóng kéo A Khôi rời khỏi nơi rắc rối này.

 

“Tối nay cậu còn muốn cùng hắn gặp mặt?”

 

Trên đường trở về phòng, A Khôi rất không cao hứng hỏi tôi.

 

“Đương nhiên phải đi! Tối nay Will sẽ đem búp bê lấy ra nữa, tôi còn có cơ hội xem nó rốt cục muốn tôi giúp nó như thế nào!” Tôi nhỏ giọng trả lời A Khôi, để tránh người chung quanh nghe thấy.

 

“Tên đàn ông kia có ý xấu với cậu!”

 

“Tôi biết.”

“Cậu biết mà còn muốn đi?”

 

“Không có biện pháp a! Tôi không giúp con búp bê kia giải quyết, nó sớm muộn cũng tìm đến tôi.”

 

A Khôi đột nhiên đứng ở trước mặt tôi, ngăn trở đường đi.

 

“Anh làm sao thế? Nơi này là hành lang, đột nhiên dừng lại người khác sẽ cảm thấy kỳ quái đó.” Tôi hạ giọng nói với A Khôi.

 

“Tôi cũng phải đi!” A Khôi rất kiên quyết nói.

 

“Được! Muốn đi thì……”

 

Bất thình lình, A Khôi thô bạo hôn tôi, đầu lưỡi cuồng loạn dây dưa tìm tòi những chỗ mẫn cảm trong khoang miệng tôi. Bởi vì tôi đang đứng giữa hành lang, hiện tại lại là ban ngày, không ai nhìn thấy được A Khôi, nếu như tôi chống cự giãy dụa, ngược lại sẽ khiến người khác chú ý.

 

Tuy rằng nói là tôi tự biết bản thân không nên loạn động, kỳ thật cho dù tôi muốn, tôi cũng không có cách nào chống cự sức ép của A Khôi.

 

Không biết qua bao lâu, A Khôi rốt cục cũng buông ra. Hắn vỗ về hai má phiếm hồng của tôi, oán hận nói: “Tôi tuyệt đối không để cho gã đàn ông kia chạm vào cậu nữa!” Nói xong hắn liền xoay người đi thẳng một mạch.

 

Tôi thở hổn hển đứng ngốc trên hành lang, phát giác những người chung quanh đều nhìn tôi chằm chằm, bọn họ có lẽ không hiểu vì sao giữa ban ngày tôi đột nhiên ngửa đầu nhắm mắt đứng ngốc nơi đó.

 

Tôi mỉm cười với mấy người xung quanh làm như thể không có việc gì, nhanh chóng chạy khỏi hiện trường, trái tim còn bởi vì nụ hôn mới vừa rồi mà đập loạn không theo quy luật.

 

Sau này tuyệt không cho phép A Khôi ở giữa ban ngày ban mặt hôn tôi trước mặt mọi người, người khác nhìn không thấy hắn nhưng thấy được tôi ! Một người đứng đực ở đó hôn không khí, để người khác nhìn thấy thiệt là mất mặt mà!

 

Không đúng! Buổi tối cũng không được, dù sao ở trước mặt người khác thì đều không được!

 

Í mà cũng không đúng! Không ở trước mặt người khác cũng không cho phép!

 

A —- dù thế nào cũng không cho phép hết!

 

 .

 

Đại hội trừ linh được tổ chức vào nửa đêm, A Khôi theo tôi đến bữa tiệc.

 

Hội trường ở một gian nhỏ trong phòng ăn lầu một, đại khái là bởi vì để dễ cho việc tuyên bố thỏa đáng, gian phòng nho nhỏ chỉ tập trung khoảng mười người, chủ nhân búp bê – vợ chồng Jason cũng có mặt.

 

Tôi giới thiệu A Khôi với Will, bộ dáng mỉm cười của hai người họ đều rất giả dối, tôi chú ý tới thời điểm bọn họ bắt tay hình như còn đặc biệt dùng sức.

 

Không rảnh để ý đến hai người kia, tôi vừa vào cửa liền phát hiện hộp gỗ đựng búp bê được đặt trên mặt, có lẽ bởi vì sắp nửa đêm, bốn phía hộp gỗ nổi lên từng đợt khí lạnh âm trầm.

 

Will để tôi ngồi  kế bên hắn, A Khôi cũng không chút khách khí ngồi xuống bên còn lại của tôi. Hộp gỗ đựng búp bê bây giờ ở ngay trước mắt, tôi đã có thể loáng thoáng nghe được tiếng động phát ra từ đó. Vẫn là bốn âm đơn tiếng Nhật mà lúc trước tôi nghe thấy: ‘ta. su. ke. de. (cứu tôi!)’

 

Tôi tin rằng những người ở đây ngoài tôi ra thì không ai nghe được, bởi vì bộ dáng của tất cả mọi người đều tràn đầy hăng hái, trong đó còn có vài người còn đem theo camera, căn bản là đến đây xem náo nhiệt.

 

“Đại hội trừ linh hiện tại bắt đầu.” Will hạ giọng trang trọng tuyên bố.

 

Hắn đem hộp gỗ kéo gần đến đối diện mình, chậm rãi tháo bỏ dây thừng thắt trên hộp gỗ.

 

Giọng nói của búp bê càng thêm rõ rệt, tôi rõ ràng có thể thấy một trận âm khí tuôn ra đồng thời lúc hộp gỗ được mở ra.

 

‘ta. su. ke. de. (cứu tôi!)’

 

Will xốc lên nắp hộp “A?” một tiếng, mọi người theo ánh mắt hắn liền thấy, mảnh gấm bọc lấy búp bê đã loạn thành một đống, mặt trong của nắp hộp gỗ có vài vết móng cào rất rõ ràng, giống như là có ai đó ở trong hộp đang giãy dụa muốn thoát ra.

 

“Đó là dấu vết búp bê lưu lại sao?” A Khôi ở bên tai nhỏ giọng hỏi.

 

Tôi không trả lời, nhẹ nhàng gật đầu.

 

Độ ấm trong phòng từ sau khi hộp gỗ được mở ra hình như đột nhiên hạ thấp, tôi nhìn thấy mấy người kia tay chân đã bắt đầu lạnh run.

 

Will tựa hồ cũng thấy được quỷ dị, biểu tình tự tin biến mất. hắn thật cẩn thận lấy búp bê ra, cẩn thận đặt nằm trên bàn.

 

Búp bê nghiêng đầu nằm, khuôn mặt đoan lệ mà tái nhợt vừa vặn đối diện tôi.

 

Lại là cái giọng nói kia

 

‘ta. su. ke. de. (cứu tôi!)’

 

Búp bê  đang nằm trên bàn đột nhiên ngồi bật dậy.

.

.

.