Category Archives: Tiểu bạch thụ phiến kí

PHIÊN NGOẠI CHI GIẤC MỘNG VĨ ĐẠI CỦA TIỂU BẠCH

Tác giả: Phong Chi Phi Nhi.

Biên tập: Kiều Kiều.

 

 

Ban ngày ban mặt, lanh lảnh càn khôn, sau hoa viên Tề gia có hai bóng đen lén lút trốn sau hòn non bộ, lấp ló đầu dò xét xung quanh, nếu không phải là một thiếu niên diện mạo tuấn tú khó phân nam nữ, cùng một đứa bé khả ái tinh ranh, hành vi này, nhìn thế nào cũng giống như phường đầu trộm đuôi cướp.

 

Tiểu Vũ bất đắc dĩ kéo kéo vạt áo của Tiểu Bạch đang hưng phấn vô cùng phía trước: “Tiểu Bạch, ngươi thật sự muốn đi?”

 

Tiểu Bạch nắm chặt hai quyền, phóng ra ánh sáng hy vọng hừng hực: “Đương nhiên muốn đi! Thật khó có được hôm nay cha ngươi bận bịu chiêu đãi khách nhân, không có thời gian quản lý ta, ta làm sao có thể không nắm chắc cơ hội tốt này chứ?”

 

“Nhưng mà….” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Vũ tràn ngập do dự: “Nếu như bị phụ thân biết được, phiền toái lớn đó.”

 

“Không sợ.” dù có bao nhiêu băn khoăn cũng không đánh tan được quyết tâm của Tiểu Bạch: “Hắn bận đến sứt đầu mẻ trán, không còn lòng dạ gì để ý đến chúng ta đâu.”

 

 Làm sao có thể? Trong cảm nhận của phụ thân, có thể nói không có chuyện gì là quan trọng hơn Tiểu Bạch, sợ là sợ, sự tình bại lộ, xúi quẩy không phải Tiểu Bạch, mà là người vô tội như nó đáng thương mắc vạ thôi. Tiểu Vũ triển khai tươi cười vô tội: “Tiểu Bạch, ngươi xem tuổi ta còn nhỏ, ngươi sao lại nhẫn tâm dẫn ta đến loại địa phương đó? Sẽ đầu độc tâm hồn non nớt hồn nhiên của ta.”

 

Tiểu Bạch suy sụp cúi đầu: “Tiểu Vũ, ngươi đừng bỏ lại một mình ta mà, ta lần đầu tiên đi đến mấy chỗ đó —– ”

 

“Chúng ta đều không đi thì tốt rồi.” Tiểu Vũ thuận tiện dẫn bé hươu con lầm đường Tiểu Bạch này quay về chính đạo.

 

“Làm sao có thể!” Tiểu Bạch lớn tiếng kêu lên: “Ta lớn như vậy chưa từng đi qua, hôm nay nhất định phải đi.”

 

“Dù sao ngươi đi cũng chỉ có thể nhìn không thể ăn, vậy đi làm cái gì a?” đôi môi hồng nhuận của Tiểu Vũ phun ra một câu đâm trúng tim đen, khiến cho Tiểu Bạch trong nháy mắt mặt không còn hột máu.

 

“Ta mặc kệ, không thể ăn nhìn xem cũng được! Ta lớn như vậy mà chưa từng đi qua thanh lâu, nói ra thật mất mặt, đều là cái tên Tề Nghiêm kia, mỗi lần ta nhắc tới muốn đi thanh lâu hắn đều….. hắn đều….” khi đề cập đến Tề Nghiêm vì ngăn chặn ý niệm trong đầu hắn mà áp dụng thủ đoạn, hắn không khỏi đỏ mặt: “Dù sao, đây là giấc mộng vĩ đại của ta, làn này nhất định phải đạt thành!”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Vũ cũng phiếm một màu hồng hồng kỳ dị, phụ thân cũng thật là, mỗi lần làm việc đóng cửa kín lại không được sao? Cũng không ngẫm lại nếu lỡ như đứa con thuần khiết đáng yêu này “không cẩn thận” nghe được loại tiếng động đó, sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt gì.

 

“Chúng ta không cần mặc loại y phục này được không?” Tiểu Vũ chán ghét liếc nhìn y phục đen thui trên người mình, giữa ban ngày ban mặt mặc y phục dạ hành, thật sự không phải quái dị bình thường, quả nhiên là chỉ có Tiểu Bạch mới có thể nghĩ ra được phương pháp này. Hơn nữa cư nhiên còn có loại giấc mộng vĩ đại kiểu này, ai, hắn thiệt là hết chỗ nói.

 

“Vì sao? Tiểu Vũ, ngươi không biết nhìn thế này rất tuấn tú sao? Ta nghe gia gia kể chuyện nói, đại hiệp hành tẩu giang hồ đều thích mặc y phục dạ hành, hơn nữa như vậy cũng tiện cho chúng ta chuồn ra khỏi đây a.” Tiểu Bạch kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Tiểu Vũ, trong mắt tràn ngập khó hiểu.

 

Đại hiệp? Hái hoa tặc thì có. Hơn nữa loại y phục dạ hành này, tên cũng như nghĩa là dùng để mặc vào buổi tối, bây giờ giữa ban ngày lôi ra mặc, không những bất tiện, ngược lại càng dễ gây chú ý. Tiểu Vũ hai mắt vụt sáng, cuối cùng một lần nữa nỗ lực thuyết phục Tiểu Bạch: “Nhưng mà Tiểu Bạch, mặc như vậy làm sao đi thanh lâu?”

 

“Tiểu Vũ lo lắng chuyện này a, yên tâm yên tâm, ta chính là người lớn nga, đương nhiên chuyện gì cũng đã sắp xếp tốt lắm, ngươi xem ngươi xem, ta đã sớm chuẩn bị quần áo để thay, chỉ cần chuồn ra khỏi Tề phủ chúng ta có thể tìm một chỗ thay đồ sau đó thì đi. Tiểu Vũ là trẻ nhỏ, không cần bận tâm lo nghĩ quá nhiều.” Tiểu Bạch đắc ý dào dạt chỉ vào tay nải lớn trên vai, khoe ra bản thân đã chuẩn bị đầy đủ cả rồi.

 

Quên đi quên đi, Tiểu Bạch cao hứng là tốt rồi. Tiểu Vũ trong lòng thở dài một tiếng, rốt cục cũng bỏ đi chuyện cùng Tiểu Bạch giảng lí, cùng loại người lớn như Tiểu Bạch nói phải trái kiểu nào cũng không thông được đâu, nó nên sớm hiểu được.

 

“Hai người các ngươi ăn mặc như vậy là chuẩn bị đi đâu a?” giọng nói lạnh lùng ẩn hàm uy nghiêm truyền vào trong tai hai người đang chuẩn bị xuất phát.

 

Thân thể hai người chấn động, chậm rãi quay đầu lại, lọt vào trong tầm mắt chính là Tề Nghiêm, khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ như gọt giũa ẩn ngầm nộ khí. Không biết đã đến đây bao lâu, cũng không biết đã nghe thấy bao nhiêu rồi.

 

Tiểu Bạch giật mình, lập tức thay bằng khuôn mặt tươi cười từ từ đi đến bên cạnh Tề Nghiêm: “Ta thấy trong khoảng thời gian này ngươi bận rộn như vậy, thân thể lại không khỏe. cho nên muốn đi đến miếu cầu phúc cho ngươi và Tiểu Vũ, để cho lão tiên gia phù hộ các ngươi.”

 

“Cầu phúc? Mặc như vậy đi cầu phúc?” Tề Nghiêm thản nhiên nói xong, bỏ qua thái độ không tin tưởng, ánh mắt nhìn Tiểu Bạch vẫn ôn nhu như nước hồ thu. “Tiểu Vũ, con nói, các con chuẩn bị đi đâu?”

 

Phụ thân thật sự là trọng sắc khinh tử, trừng mắt nhìn nó so với nhìn Tiểu Bạch đáng sợ hơn không biết bao nhiêu lần, Tiểu Vũ trong lòng ai oán cảm thán. Nhu thuận mỉm cười, một lòng phục thiện trả lời: “Tiểu Bạch nói muốn dẫn con đi đến nơi yên hoa mở mang tri thức, nhưng mà Tiểu Vũ rất ngốc, cũng không biết nơi yên hoa là chỗ nào, nghĩ nhất định là nơi bắn pháo hoa, cho nên mới vui vẻ cùng Tiểu Bạch đi chơi.”

 

“Tiểu Vũ!” Tiểu Bạch kêu lên sợ hãi, không thể tin được Tiểu Vũ cư nhiên bán đứng hắn.

 

“Thật vậy sao?” Tề Nghiêm cũng mỉm cười nói: “Tiểu Vũ rất ngoan a. Phụ thân rất hài lòng.”

 

“Ân ân, Tiểu Vũ đương nhiên rất ngoan.” Cái đầu nho nhỏ gật nhẹ, tươi cười vô tội đáng yêu làm cho ai nhìn thấy cũng sẽ tin tưởng đây thật sự là một tiểu hài tử nhu thuận hiểu chuyện.

 

Tề Nghiêm cười sâu xa khó hiểu: “Đúng rồi, Trần lão gia vừa nãy tới chơi, trước khi ra về có nhắc muốn Tiểu Vũ có rảnh thì qua Trần gia làm khách nga.”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đã tái xanh, Tiểu Vũ gượng cười: “Phụ thân thân yêu đương nhiên sẽ không đáp ứng rồi, phải không?” ánh mắt thật to nhấp nháy lấp lánh làm cho ngươi ta chỉ hận không thể ôm vào trong lòng hảo hảo thương yêu. Nếu là người bình thường, chỉ sợ vô luận nó nói cái gì, cũng sẽ không nghĩ ngợi mà đồng ý.

 

Đáng tiếc Tề Nghiêm không phải người bình thường, hắn mỉm cười nói: “Tiểu Vũ ngoan như vậy, làm sao có thể để phụ thân thân yêu này khó xử được chứ? Tiểu Vũ nhất định sẽ ngoan ngoãn đi làm khách đúng không?”

 

“….. Đúng…..” sau một lúc lâu, Tiểu Vũ cuối cùng cũng phun ra một chữ này. Cực độ hối hận bản thân vì sao không chuồn đi trước khi Tề Nghiêm đến, vô duyên vô cớ rước lấy phiền toái lớn vào thân.

 

“Tiểu Bạch, kế tiếp chúng ta đi vào phòng tiếp tục nghiên cứu giấc mộng của ngươi được không?” Tề Nghiêm dời đối tượng, khóe miệng nổi lên tươi cười quỷ dị, Tiểu Bạch nhìn thấy mà sợ hãi trong lòng.

 

“Không muốn, không muốn, ta không muốn quay về phòng với ngươi…. A! Ngươi muốn làm gì!!!….. Sắc lang, ngươi bỏ ta xuống đi!!!” Tiểu Bạch hổn hển gào thét, đánh vào cánh tay nam tử đang bế ngang lấy hắn, lại không biết về điểm khoa chân múa tay này của hắn, giúp Tề Nghiêm gãi ngứa còn sợ chưa đủ lực, vì thế cuối cùng vẫn bị Tề Nghiêm ung dung ôm vào trong phòng ngủ mà không lâu sau sẽ truyền ra tiếng vang kỳ quái nào đó.

 

Giấc mộng vĩ đại này của Tiểu Bạch, đến tột cùng đến khi nào mới có thể thực hiện đây?

 

Ừ, để nói sao vậy.

.

.

.

PHIÊN NGOẠI: TA KHÔNG PHẢI NỮ HÀI

Tác giả: Phong Chi Phi Nhi.

Biên tập: Kiều Kiều.

 

Ta không phải nữ hài.

 

Một tháng trước khi trưởng nữ Hàn phủ ở thành đông cập kê, trước cửa Hàn phủ ngựa xe như nước, người lui tới nối liền không dứt, nhìn kỹ đi, đều là các vị mạnh vì gạo, bạo vì tiền, các bà mối dẻo mồm dẻo miệng đều được các gia nhờ vả, thể phải đứng thứ nhất trong đoàn người tham gia kén rể. Thỉnh thoảng cũng xen lẫn vài vương tôn công tử, lại không quá tin vào người mai mối như vậy, nhất thiết phải chính mắt gặp qua mới nguyện cùng nhau tương thủ.

 

Trong quán trà hàng rượu đã sớm có kẻ nghị bàn, nửa là ghen tỵ: “Khí phái hàn gia thực có thể sánh bằng công chúa chọn phò mã, bọn họ dựa vào cái gì a?” Đáy lòng lại thầm nghĩ đến con gái nhà mình mà cũng nở mày nở mặt như vậy thì quả thật là chuyện khoái ý.

 

Nửa là hâm mộ, nhưng cũng ôm tâm tính xem diễn: “Chỉ bằng tiền tài Hản gia cũng đủ, huống chi nghe nói trưởng nữ Hàn gia không chỉ tài mạo song toàn, sớm đã có thể giúp đỡ Hàn phu nhân xử lý công việc trong cửa hàng gọn gàng nề nếp, trước khi đến tuổi cập kê, đã có rất nhiều lão gia nhìn trúng, muốn để nàng làm con dâu nhà mình, hiện giờ có loại cảnh tượng này, cũng không có gì đáng ngạc nhiên.”

 

“Vương lão à, kỳ thật nhi tử nhà ông cũng đến tuổi nên cưới vợ rồi nhỉ.”đột nhiên không biết là ai nhắc đến.

 

Người bị chỉ đích danh hơi cười khổ: “Nào dám trèo cao.” Kỳ thật cho dù là nữ tử tài mạo song toàn, nếu chỉ luận ngoại mạo tài học, nhi tử nhà mình cũng có thể xem là xứng đôi, chỉ là gia cảnh tuy không phải quá bần hàn, nhưng tuyệt không phải đại phú đại quý, nếu không biết được con trai đối với Hàn tiểu thư có tình ý, tuyệt đối sẽ không lén thỉnh bà mối đến Hàn gia hỏi cưới, nhưng mà có lẽ khả năng thành công vô cùng nhỏ.

 

“Nói cũng đúng.” Người hỏi cũng hiểu không có khả năng: “Bất quá các người nói xem Hàn tiểu thư rốt cục sẽ đồng ý nhà nào? Trong một tháng này đã đổi hết bà mai này đến bà mối khác, Hàn phủ hình như vẫn chưa đồng ý một ai.

 

“Ai biết được? Suy nghĩ của nhà có tiền chúng ta sao có thể giải thích? Chờ xem thì tốt rồi.”

 

–o0o–

 

Trong chòi nghỉ mát sau hoa viên Hàn phủ, một nam tử có chút sốt ruột đang ngồi, tóc đen hơi lộn xộn buộc ở sau đầu, trên mặt dường như tùy thời tùy chỗ đều mang theo tươi cười bỡn cột, sở vật trên người đều là trân phẩm giá trị xa xỉ, đủ thấy thân phận bất phàm của chủ nhân. Hắn chính là con trai độc nhất của binh bộ thượng thư trong triều – Âu Dương Thanh.

 

Âu Dương Thanh nhàm chán uống Minh Tiền Long Tĩnh hảo hạng, trong lòng nhanh chóng tự hỏi: xem ra lần này cha là quyết tâm muốn ta cưới Hàn tiểu thư này, không thể giống như mấy lần trước trốn tránh được  nữa. Nêú là loại con gái chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời thì cũng được, nhưng vừa nãy sở kiến vị tiểu thư xinh đẹp kia, tinh quang ngầm chứa trong ánh mắt không thể khinh thường, nếu phải cưới người khôn khéo quản lí gắt gao mình về thì thật không ổn, có thể đây chính là tính toán của lão cha hồ ly nhà mình! Tuyệt không thể để cho ông như nguyện! Bất quá người ở Hàn gia này hành sự cũng có chút quái dị, cư nhiên đem một khách quý như ta ra đây hong gió, sau đó nói một tiếng có việc liền không thấy tăm hơi bóng dáng. Thật không hiểu đạo lí gì cả.

 

“Ôi, đau quá….. đau….. hu hu hu, tỷ tỷ là phôi đản….” một trận tiếng khóc vụn nhỏ đột nhiên truyền đến. Âu Dương Thanh theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy có một thân ảnh thuần trắng nho nhỏ ngã ngồi trong bụi hoa, nếu không phải đang khóc đến mức đáng thương hề hề, hắn thật sự sẽ tưởng là hoa tinh đến phàm trần.

 

Hắn trong lòng hơi động, bước nhanh đi đến, cúi người xuống, ngồi xổm trước mặt tiểu nhân nhi, ôn nhu hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

 

Tiểu nhân nhi nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, hai mắt to tròn bởi vì còn đọng nước mắt nên càng có vẻ long lanh, cái mũi cao thanh tú đáng thương hít hà, miệng nhỏ nhắn đỏ au cũng theo đó đóng mở, tình cờ có thể nhìn thấy đầu lưỡi phấn nộn nộn bên trong.

 

Bởi vì trong thời điểm vô cùng ủy khuất hiếm khi gặp được đối tượng mình có thể trút ra hết, tiểu nhân nhi vươn hai cánh tay nhỏ nhắngười mềm mại, bày ra cho hắn xem rất nhiều vết xước nhỏ trên cánh tay trắng noãn do bị gai hoa đâm vào, mím cái miệng nhỏ nhắn, yếu ớt lên án tội ác của tỷ tỷ: “Tỷ tỷ bại hoại, kêu Tiểu Bạch đi hái hoa…. Hu hu hu….  Thiệt nhiều gai nga, Tiểu Bạch đau quá nga.”

 

Tuy rằng vừa nói vừa khóc thút thít không ngừng, tiểu nhân nhi rốt cục cũng diễn đạt được đầy đủ ý tứ của mình.

 

Âu Dương Thanh nhìn thấy mấy huyết điểm rõ ràng trên bàn tay trắng noãn kia, tâm tính trêu hoa ghẹo nguyệt nhiều năm thế nhưng lại xuất hiện thương tiếc, lấy ra một mảnh lụa trắng, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Tiểu Bạch: “Ngươi tên là Tiểu Bạch sao? Là tiểu hài Hàn gia?”

 

Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt to, gật gật đầu: “Ừ, ta là Tiểu Bạch Hàn gia.”

 

Âu Dương Thanh linh quang chợt lóe: “Chính là người nhỏ nhất trong thất tiên nữ Hàn phủ mà mọi người thịnh truyền?” Tiểu Bạch sau khi lau mặt sạch sẽ nhìn qua lại phấn điêu ngọc trác vô cùng đáng yêu, hắn nhìn thấy bất giác tim cũng rung rinh.

 

Tiểu Bạch  nghiêng đầu, dường như có điểm không hiểu lắm, nhìn vào lại có loại vị đạo thuần khiết ngây thơ: “Tiểu Bạch không hiểu.”

 

“Không hiểu cũng không sao, Tiểu Bạch, ngươi năm nay nhiêu tuổi?” bản thân Âu Dương Thanh cũng không hiểu chính mình sao có thể dễ dàng động tâm như vậy, cư nhiên trong đầu đã hạ quyết định muốn có được tiểu nhân nhi này.

 

Tiểu Bạch cố gắng xòe ra mấy ngón tay mũm mĩm, đếm qua đếm lại một lúc lâu: “Năm tuổi, sắp sáu tuổi.”

 

Sáu tuổi sao? Không sao, nữ tử mười bốn đã có thể lập gia đình, chỉ cần tám năm nữa là đủ rồi. “Tiểu Bạch, ta chờ ngươi tám năm, sau khi ngươi lớn lên làm tân nương tử của ta được không?”

 

“Không thể.” Tiểu Bạch lắc lắc cái đầu nhỏ, “Ta đã đồng ý làm tân nương tử của người khác rồi.”

 

“Là ai?” Âu Dương Thanh quýnh lên, hướng tới ôm lấy thân thể nhỏ bé của Tiểu Bạch: “Không cần để ý đến hắn, so với hắn ta nhất định đối với ngươi tốt hơn.”

 

Tiểu Bạch giãy dụa thoát ra khỏi cái ôm của hắn: “Ca ca, ngươi buông Tiểu Bạch ra, nương nương nói, nam nữ thụ thụ bất thân, không thể ôm được.”

 

Trong mắt Âu Dương Thanh ngập tràn nóng nảy, hắn xưa nay muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, chưa từng nghĩ rằng tới một ngày thật vất vả mở miệng cầu thân cư nhiên bị cự tuyệt hoàn toàn: “Một khi đã như vậy, ta liền phá hủy danh tiết của ngươi, sau đó sẽ chịu trách nhiệm.” Tiểu Bạch quá nhỏ, làm không được chuyện nam nữ, nhưng chỉ cần cởi hết quần áo trên người nàng, lại có người “vô tình” bắt gặp, vậy chính mình liền “không thể không” gánh vác trách nhiệm này.

 

Đưa tay cởi bỏ quần áo trên người Tiểu Bạch, Tiểu Bạch hiển nhiên bị dọa sợ rồi, ngơ ngác quên cả giãy dụa, mãi đến khi bị cởi sạch trơn, mới như bừng tỉnh khỏi mộng, kinh hãi kêu lên: “Ngươi….. ngươi…. Ngươi…. Đang làm gì!!!”

 

Không nghĩ tới cái người làm chuyện xấu kia dường như so với hắn còn chịu kinh hách lớn hơn: “Ngươi…. Ngươi….. ngươi là nam hài?” thân trên của Tiểu Bạch bằng phẳng còn có thể nói là Tiểu Bạch tuổi còn nhỏ, chưa phát dục, nhưng mà giữa hai chân xuất hiện vật thể này thì nhất định không phải là thứ có thể xuất hiện trên người nữ hài được!!!

 

Tiểu Bạch thừa dịp hắn ngốc lăng, luống cuống tay chân nhoài người lấy quần áo, nước mắt vừa mới ngưng lại ào ào chảy xuống: “Ca ca cũng là phôi đản…. ca ca khi dễ Tiểu Bạch…….. Tiểu Bạch không phải nam hài mà!”

 

Âu Dương Thanh cũng có chút xúc động muốn khóc: “Ngươi rõ ràng chính là nam hài a.” Hắn cũng không muốn đâu a, nhưng mà sự thật rành rành thế này, làm sao phủ nhận?

 

“Nam hài vì sao lại mặc quần áo thế này được.” Tiểu Bạch chỉ chỉ vào y phục trên người mình, tuy rằng hổn độn vô cùng nhưng vẫn có thể dễ dàng nhìn ra là y vật nữ trang.

 

“Ta làm sao biết nhà các ngươi lại có loại sở thích này!” Âu Dương Thanh thật muốn điên cuồng la hét, người đầu tiên hắn yêu cư nhiên là một tiểu nam hài, hắn từ trước đến nay đều không có đoạn tụ chi phíc, trời a, hắn muốn điên rồi!

 

“Ca ca ngươi thật khẳng định ta là nam hài sao?” Tiểu Bạch mở to mắt, còn thật sự nghiêm túc hỏi.

 

“Ta khẳng định, ta vô cùng khẳng định.” Âu Dương Thanh không thể ngừng lầm rầm thành tiếng, này rốt cục là đang đùa giỡn gì với hắn, hơn nữa ngay cả khi biết tiểu hài tử này là nam hài, nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia, hắn cư nhiên vẫn nhịn không được mà có cảm giác động tâm, thật sự là gặp quỷ!

 

Tiểu Bạch thần sắc đại biến, lạch bà lạch bạch như chú vịt con chạy về hướng đại sảnh, cuối cùng cũng không ngoảnh lại nhìn nam tử phiền muộn phía sau sống chết ra sao.

 

 

-o0o-

 

 

 “Tiểu Bạch, làm sao vậy?” Hàn Nho nhìn thấy ái tử y phục không chỉnh tề, thở hổn hển chạy tới, trong mắt hiện lên kinh ngạc.

 

“Nương…… nương……” Tiểu Bạch thật vất vả hổn hễn thuận hơi “Tiểu Bạch là nam hài sao?”

 

Phụ nhân vốn trấn định tự nhiên cũng biến sắc, sắp thốt ra lời phủ định thì nhìn thấy ánh mắt không tán đồng của trượng phụ, lời đến bên miệng cũng đành nuốt vào, gượng cười: “Tiểu Bạch, sao hôm nay lại đột nhiên nghĩ đến hỏi vấn đề này? Trước kia con chưa từng hỏi qua a?”

 

“Nương, nương, ngươi nói cho Tiểu Bạch a.” trong mắt Tiểu Bạch khẩn thiết không thôi, nếu không phải nương cùng tỷ tỷ luôn thích khi dễ hắn, hắn cũng sẽ không cảm thấy lời nói của ca ca kỳ quái kia là sự thật.

 

“Phu nhân…” Hàn Nho thản nhiên gọi, ngữ khí trong đó hai người đều rất sáng tỏ.

 

Phụ nhân cắn răng một cái, nhớ tới ước định năm kia, nói cái gì chờ sau khi Tiểu Bạch sáng tỏ nam nữ khác biệt, sẽ khôi phục thân phậm nam nhi của nó, nếu biết nhanh như vậy Tiểu Bạch đã thông suốt, còn lâu mới đồng ý. “Đúng vậy, Tiểu Bạch là nam hài a. Có vấn đề gì sao?”

 

Trên khuôn mặt nhỏ của Tiểu Bạch đều là biểu tình chịu đả kích: “Nhưng mà Tiểu Bạch không biết là Tiểu Bạch không phải nữ hài a.”

 

“Làm sao lại có thể không biết được?” Phụ nhân giả bộ như không hiểu: “Chúng ta có ai nói với Tiểu Bạch là Tiểu Bạch không phải nam hài sao?”

 

Cái đầu nhỏ của Tiểu Bạch cố gắng suy nghĩ a suy nghĩ: “Không…..có….., nhưng mà…. Nương cho con mặc quần áo giống như của nữ hài a.”

 

“Nga, cái đó a, là bởi vì việc chi tiêu buôn bán của chúng ta không tốt lắm, hài tử lại đông, chi tiêu nhiều, cho nên đành phải đem y phục cũ của các tỷ tỷ con sửa nhỏ lại cho con mặc. Tiểu Bạch, tuy rằng con còn nhỏ, nhưng cũng nên thể hội một chút gian khổ của người làm cha mẹ, thông cảm cho mẫu thân một chút nha.” Phụ nhân nói mà mặt không đỏ, khí không suyễn, tựa như đó là sự thật, cũng vờ như không thấy tầm mắt phu quân bên cạnh phóng qua.

 

“Nga, là như thế a.” Tiểu Bạch ngoan ngoãn gật đầu, nguyên lai là quần áo cũ của các tỷ tỷ a, nhưng mà nhìn cũng rất mới mà. Bất quá nương nói cũ thì chính là cũ đi. “Vậy Tiểu Bạch không phải nữ hài?”

 

“Không….phải” phụ nhân không cam lòng đáp, có chút bó tay.

 

Hàn Nho ôn nhu cười: “Tiểu Bạch là nam hài nga, đợi lát nữa phụ thân kêu người đưa y phục nam hài cho Tiểu Bạch mặc.”

 

“Nhưng mà quần áo mới chắc là mắc lắm, Tiểu Bạch vẫn mặc quần áo cũ là được rồi.” Tiểu Bạch lắc lắc đầu nhỏ, bộ dáng đáng yêu khiến người trìu mến.

 

Hàn Nho thương tiếc cười nói: “Tiểu Bạch ngoan, đem quần áo của phụ thân sửa nhỏ lại cho Tiểu Bạch mặc không phải là được rồi sao? Tiểu Bạch là nam hài, cũng không thể mặc quần áo của tỷ tỷ mãi được.”

 

Trên mặt Tiểu Bạch lộ ra tươi cười thật lớn, một chút cũng không tự hỏi vấn đề vì sao trước kia có thể mặc sau này lại không thể mặc, cao hứng nói “Ân, cảm ơn phụ thân, Tiểu Bạch muốn đi nói cho mọi người biết Tiểu Bạch không phải nữ hài, Tiểu Bạch là nam hài!”

 

Thân mình nhỏ nhắm như bị kích động chạy vội ra ngoài. Không nghe thấy tiếng thở dài của Hàn Nho: Kỳ thật, Tiểu Bạch, đây là một bí mật, trừ con ra toàn bộ hạ nhân trong phủ đều biết hết.

 

-o0o-

 

Sau bụi cây ở hoa viên, đột nhiên truyền đến mấy giọng nói thì thầm: “Không ngờ tới tên kia cư nhiêm dám động thủ. Thật tức chết ta.” ánh mắt hung ác trừng trừng nhìn một gã nam tử ngây ngốc trong hoa viên, hận không thể đem hắn lột da lóc xương.

 

Một giọng nói dịu dàng thở dài: “Vốn tưởng rằng chỉ là một sắc lang bình thường, không nghĩ tới….. ai….” Một tiếng thở dài, ý tứ uyển chuyển vô hạn.

 

“Thất sách.” Âm điệu lạnh lùng rất đặc sắc..

 

“Đúng vậy đúng vậy, tiền vốn hắn ăn vụng đậu hủ của Tiểu Bạch còn chưa tính.” Giọng nói thanh thúy như chuông bạc, rất than vãn.

 

“Nhìn cặp móng vuốt của hắn lúc cởi y phục của Tiểu Bạch, còn không cẩn thận bóp ra mấy dấu hồng hồng, thật sự là làm cho ta không thể tha thứ.” Đó chỉ có nàng mới được bóp thôi.

 

“Sớm biết làm như vậy sẽ khiến Tiểu Bạch hiểu được bản thân là nam hài, không làm thì tốt rồi.” tiếng ngáp dài biểu hiện vài phần thờ ơ của chủ nhân.

 

“Người như vậy đại tỷ tuyệt đối đừng gả cho hắn.”

 

“Yên tâm, trong lòng ta sớm đã có người.”

 

“Là ai là ai?”

 

“Đến lúc đó các muội sẽ tự biết….” thanh âm xa dần, cuối cùng không thể nghe thấy.

 

 

.

 

Nghe nói, kinh thành đệ nhất soái ca mê đảo vô số khuê nữ – Âu Dương Thanh từ sau khi đến Hàn phủ cầu thân thất bại, cuối cùng bị mắc bệnh tương tư, cả ngày chỉ lầm bầm “Bạch… Bạch…” mọi người phỏng đoán, hắn nhất định tương tư thành cuồng, biến thành bạch si rồi? Nghiễm nghiên trở thành kinh thành đệ nhất “ngốc” ca.

 

Lại nghe nói, trưởng nữ Hàn gia Hàn Oánh sau khi cự tuyệt lời cầu thân của chúng vương công quý trụ, ba tháng sau, gả cho tiểu hộ họ Vương cùng thành, sau hôn  sự phu thê hòa thuận, loan phương hòa minh.

.

.

.

TIỂU BẠCH BỊ LỪA [TIẾT TỬ]

Tác giả: Phong Chi Phi Nhi

Biên tập: Kiều Kiều.

 

Aiz… đến giờ ta mới phát hiện là mình đã vô tình xóa mất tiết tử bấy lâu nay ;___; Mà sao thấy mọi người đọc không ai nhắc hết zậy tar? (‾-ƪ‾) 

 

 

Tiết tử

 

Lạc Dương, đại tuyết bay tán loạn, đại viện Tề gia thành đông lại giăng đèn kết hoa, náo nhiệt phi thường. Hôm nay là ngày lành Tề lão gia Tề Lôi lấy vợ kế, Tề gia nhiều thế hệ làm quan, gia thế hiển hách, đến thế hệ Tề Lôi, ba thứ nam Tề gia cùng kế tục quan chức của tổ tiên, trưởng nam Tề gia là Tề Lôi lại khí văn tập vũ (bỏ văn tập võ), xông xáo ở trên giang hồ rất có tiếng tăm. Chỉ tiếc nhân khẩu Tề gia ít ỏi, vợ cả Tề Lôi mất sớm, dưới gối chỉ có một đứa con, cho nên trong đầu mới nảy ra ý niệm lấy vợ mới.

 

 

Người trong triều đình lẫn trong chốn giang hồ tiến đến chúc mừng nối liền không dứt, khiến cho đại viện Tề gia chật kín người, tất cả phó dịch ở tiền thính vô cùng bận rộn, ai cũng không chú ý đến thiếu gia duy nhất của Tề gia – Tề Nghiêm, năm nay vừa mới mười hai, tất cả mọi người đều cho rằng diện mạo hắn tập họp tất cả ưu điểm của Tề lão gia cùng phu nhân quá cố, khuôn mặt anh tuấn hữu hình hoàn toàn thừa hưởng từ Tề Lôi, nhưng mi nhãn tị thần (mày mắt mũi môi) lại hoàn toàn là bản sao phu nhân hồng nhan bạc mệnh của Tề Lôi – ngày xưa là giang hồ đệ nhất mỹ nhân Phong Tích Tích, tuổi còn nhỏ đã ẩn ẩn có khí thế không giận mà uy, chỉ khi thấy những vệt nước mắt trên khuôn mặt đó, mới có thể nhận ra tính trẻ con phù hợp với tuổi hắn.

 

 

Tề Nghiêm mím chặt môi, cố kiềm nén bi thương trong lòng, mẫu thân tạ thế dường như vẫn là chuyện mới ngày hôm qua, mỗi khi nhớ đến vẫn là cảm giác đau lòng như cắt từng khúc ruột, thế nhưng phụ thân lại muốn cưới thêm vợ. Là đại nhân thì rất dễ dàng quên đi đau thương sao? Hay là phụ thân vốn dĩ rất vô tình? Nhìn nét mặt tươi cười như hoa của tân nương, chợt nhớ lại tiếu dung sau cùng của mẫu thân, bên tai còn truyền đến trận trận chúc mừng của mọi người đối với phụ thân, nói cái gì hắn không thể đợi ở tiền thính thêm được nữa. Không muốn để cho người khác nhìn thấy bi thương của mỉnh, chỉ có thể trốn đến một nơi không người mà một mình liếm láp vết thương. Nghĩ đến đây, nước mắt vừa rồi còn miễn cưỡng nén lại liền chảy ra.

 

 

“Ca ca, ngươi thấy khó chịu sao?” một thanh âm trẻ con đánh vỡ yên tĩnh, Tề Nghiêm cả kinh, theo tiếng nhìn lại, hóa ra là một tiểu nhân nhi phấn điêu nhọc trác, mặc áo dài liền thân trắng như tuyết, hoa văn kiểu dáng độc đáo nơi vạt áo cùng ám văn ở hai cánh tay làm cho kiện y phục lập tức trở nên sinh động hơn, trên chiếc mũ nho nhỏ còn khảm một khối mĩ ngọc, trên áo có một đường viền lông thuần trắng, càng tô điểm khuôn mặt nhỏ hồng nhuận, mắt to ngập nước, môi cũng mang sắc hồng kiều diễm, đáng yêu động lòng người nói không nên lời. chỉ là phân không rõ là nam hay nữ.

 

 

Có lẽ là y phục khá nặng, đi đường không vững cứ phải nghiêng một chút lắc một chút, giống như một chú vịt nhỏ lạch bạch đi về hướng Tề Nghiêm, chợt lảo đảo, vừa vặn ngã về phía Tề Nghiêm, Tề Nghiêm tự nhiên duỗi tay ra, ôm vào trong lòng. Tiểu nhân nhi trong lòng cố gắng đứng thẳng thân mình, Tề Nghiêm lúc này mới nhìn thấy hai tai nàng đều đeo viên phỉ thúy xanh biếc, xem ra là một nữ hài. Tiểu nhân nhi đột nhiên vươn ra đầu lưỡi phấn nộn, liếm lên hai má Tề Nghiêm, sau đó hơi thở khe khẽ, thanh âm êm ái thỏ thẻ bên tai Tề Nghiêm: “Nương nương nói, liếm liếm sẽ không đau, phù phù, đau đau mau bay đi. Ca ca không đau sẽ không khóc.” Tề Nghiêm lúc đầu là ngẩn người, theo đó trong lòng chợt dâng lên một cỗ cảm giác kỳ lạ, giống như có một dòng nước ấm áp chậm rãi chảy qua. Có lẽ là bảo vật ông trời ban cho mình đi, mới có thể xuất hiện ngay lúc mình cô tịch thương cảm nhất. Như vậy phải thuận theo thiên ý thôi.

 

 

“Ca ca không đau, cám ơn ngươi . Ngươi tên là gì a, bao nhiêu tuổi rồi?” Tiểu nhân nhi nở một cười ngọt ngào: “Không cần cảm tạ, nương nương nói, phải biết giúp đỡ người khó khăn. Ta gọi là Tiểu Bạch, nương nương nói, nếu có người hỏi thì nói là năm tuổi.”  “Vậy sau này lớn lên, Tiểu Bạch làm tân nương của ca ca có được không?” Tiểu Bạch nghi hoặc chớp chớp đôi mắt to: “Tân nương là cái gì? Có đường ăn hay không?” “Tiểu Bạch thích ăn đường hả?”  “Rất thích rất thích, nhưng mà nương nương không cho phép ta ăn nhiều.”  “Vậy nếu làm tân nương của ca ca rồi thì vô luận Tiểu Bạch ăn nhiều hay ít đều được phép nga.” Tiểu Bạch hưng phấn mở to mắt: “Hảo, chúng ta đây ngoắc ngoắc tay, ca ca không được lừa Tiểu Bạch nga.” (Mỗ Phi: Tiểu Bạch nhà chúng ta thế mà lại bị một viên đường câu đi rồi, Tề Nghiêm, ngươi thật là một tiểu hài tử đê tiện. Tề Nghiêm: ngươi mau biến qua một bên.)

 

 

Tề Nghiêm lấy ra một khối  ngọc bội luôn mang theo bên người,  nhét vào trong tay Tiểu Bạch, lại từ trên vành tai nhỏ gở xuống một cái khuyên tai phỉ thúy: “Tiểu Bạch, khối ngọc bội này ngươi nhất định phải giữa gìn thật cẩn thận, đây là tín vật ca ca đưa cho ngươi, khuyên tai này ca ca cũng sẽ giữ thật kỹ, tuyệt đối không để mất nga. Nếu không coi như không được làm tân nương của ca ca nga.” Tiểu Bạch cái hiểu cái không gật gật đầu, gắt gao nắm lấy ngọc bội trong tay.

 

 

“Tiểu Bạch, ta sẽ kiên nhẫn chờ đợi ngươi lớn lên, đến lúc đó, chân trời góc biển, ta cũng sẽ tìm được ngươi, để ngươi trở thành tân nương của ta.”

.

.

.